Những sinh viên hút vốn đầu tư "khủng" từ ... "quần áo cũ"

Ba chàng sinh viên James Reinhart, Chris Homer and Oliver có chung một nỗi khổ “không mặc hết quần áo”. Căn phòng vốn đã chật chội của họ nay tốn thêm nhiều diện tích cho đống quần áo dư thừa. Theo ước tính của ba chàng (Reinhart ở cùng phòng ký túc xá trường đại học Boston với Lubin nhưng là bạn học của Homer ở trường Quản trị Kinh doanh Harvard), họ chỉ mặc hết khoảng 25% số quần áo mà họ có.



Mùa xuân năm 2009, một ý tưởng ra đời. "Chúng tôi đã nghĩ ‘giả thử ta lôi hết quần áo của mọi người ra khỏi tủ xếp thành một đống “ảo” trên sàn rồi tái phân phối lại đống quần áo đó căn cứ vào nhu cầu và kích cỡ của mọi người thì sao nhỉ?” – Lubin kể lại. Nghĩ là làm, ba chàng trai bắt tay vào xây dựng trang web thredUp. Mục tiêu hết sức đơn giản: tạo một công đồng trao đổi, mua bán quần áo cũ trực tuyến.

Tháng 9/2009, trang web khai trương với số vốn trên 70.000 USD huy động từ gia đình, bạn bè, người thân cùng những khoản tích cóp trước kia của ba chàng trai. Trong vòng có 3 tháng, trang web đã thu hút tới 10.000 người đăng ký làm thành viên. Một kết quả không tồi nhưng không đủ để thỏa mãn tham vọng của các doanh nhân trẻ. Họ tiếp tục tìm kiếm thêm thị trường. Không lâu sau, Reinhart, Lubin, Homer phát hiện ra một mảng thị trường béo bở cho những sản phẩm quần áo rẻ bèo của mình: các ông bố, bà mẹ trẻ. Theo số liệu khảo sát của họ thì các ông bố, bà mẹ phải thải tới 1.400 chiếc quần áo khi con họ lớn lên vì cứ 3-6 tháng là quần áo lại chật và không còn dùng được nữa. Mặc dù chẳng có chút kinh nghiệm nào về quần áo trẻ em nhưng những con số đầy hứa hẹn này lập tức hấp dẫn ba chàng trai. Thế là vào tháng 4/2010, họ mở thêm dịch vụ trao đổi quần áo trẻ em trên trang threadUp. Chỉ cần 5 USD là các thành viên có thể mua một thùng quần áo trẻ em đã qua sử dụng. Họ cũng có thể soạn chỗ quần áo cũ của con mình mình ra, cho vào thùng, gửi thông tin lên mạng. Khi có thành viên khác đặt mua, bưu điện sẽ đến lấy và chuyển đi miễn phí. Dịch vụ mới mở hút khách đến nỗi chỉ vài tháng sau đã đánh bật dịch vụ ban đầu.


(Từ trái sang phải) Chris Homer, Oliver Lubin và James Reinhart.

Tháng 2/2010, Reinhart kiếm được một khoản đầu tư trị giá 250.000 USD để phát triển sản phẩm quần áo trẻ em. Sau đó, nhiều khoản đầu tư nữa tiếp tục đổ vào. Patricia Naka, thành viên của Trinity Ventures – Công ty chuyên đầu tư cho những dự án mạo hiểm – tiết lộ rằng sự thiếu kinh nghiệm về lĩnh vực quần áo trẻ em của các doanh nhân trẻ này khiến bà hơi lưỡng lự khi được đề nghị đầu tư một khoản to hơn cho thredUp. Thế nhưng giây phút lưỡng lự ấy nhanh chóng qua đi. Nakache và Trinity liên tiếp rót một khoản đầu tư trị giá 1,4 triệu USD (kết thúc vào tháng 7/2010) và một khoản 7 triệu USD (kết thúc vào tháng 5/2011) cho thredUp. "Reinhart và các bạn của cậu ấy rất biết lắng nghe và phát triển cộng đồng mạng của mình” – Nakache nói. Bà cho biết trang thredUp giờ vừa là nơi để mua bán vừa là diễn đàn để trao đổi, tán gẫu và các thành viên thường xuyên quay lại đó để trò chuyện, giao lưu với nhau. Reinhart cho biết với số tiền đó, đội ngũ lãnh đạo thredUp lên kế hoạch cải thiện dịch vụ hiện nay của mình thay vì bon chen vào các thị trường khác. "Các doanh nhân khác thường nghĩ đến việc hướng sang các lĩnh vực tương tự để làm, nhưng theo chúng tôi cơ hội để trở thành một doanh nghiệp lớn mạnh tại thị trường quần áo cũ vẫn còn bỏ ngỏ với thredUp. Và đó là điều chúng tôi sẽ hướng đến” – Reinhart chia sẻ.

Theo: Entrepreneur

Tên bạn
Email
Nội dung
 

liên hệ quảng cáo